Review sự im lặng của bầy cừu Thomas Harris

by Jack Sparrow
Xem Link tải cuối bài viết!!!

Những tác phẩm về tội ác rõ ràng như Sự im lặng của bầy cừu nó phơi bày quá rành mạch sự mất nhân tính và bạo tàn của một kẻ khát máu, nhưng rải rác đâu đó vẫn là những giọt máu của biết bao nạn nhân khác, bị gây ra bởi những điều đúng – sai không thể phân định. Thứ mà người ta vẫn gọi là cuộc đời và chấp nhận nó, nhận ra nó những vẫn không thể làm gì khác.

Thế giới có 3 loại người là chó sói, cừu và chó chăn cừu. Thế giới trở nên tồi tệ không phải vì những con sói mà vì sự im lặng và cam chịu của những con cừu.

Sự im lặng của bầy cừu là một cuốn tiểu thuyết trinh thám kinh dị xuất sắc nhất mà mình đã từng đọc

Cuốn sách này thiên về tâm lý học tội phạm và có thêm phần kinh dị, trinh thám nên sẽ gây cảm giác hồi hộp, gay cấn và lo sợ. Cuốn sách rất thích hợp với những bạn nào thích tâm lý học như mình.

Cuốn sách kể về câu chuyện của 1 nữ thực tập sinh FBI được giao nhiệm vụ phải tiếp cận với 1 vị bác sỹ ăn thịt người khét tiếng để nhở hỗ trợ 1 vụ án giết người man dợ.

MUA SÁCH TẠI TIKI      MUA SÁCH TẠI SHOPEE MUA SÁCH TẠI FAHASA    

Cuốn sách trở nên cuốn hút, lôi cuốn, kì bí, khơi gợi sự tò mò là nhờ đến hình ảnh của vị bác sỹ tâm lý – Hannibal Lecter. Hannibal được xây dựng hình tượng là 1 vị bác sỹ thiên tài chuyên khoa tâm thần với những nghiên cứu khoa học xuất sắc được đăng trên những tạp chí hàng đầu.

Cuốn sách sự im lặng của bầy cừu lấy một hình ảnh ẩn dụ rất tuyệt vời để trở thành chìa khóa xuyên suốt. Một sĩ quan Starling mỏng manh phải liên tục cố tỏ ra mạnh mẽ, cố gắng tột cùng để cứu vớt những nạn nhân vô tội rất có thể trở thành những cái xác vô hồn trong mắt những tên giết người hàng loạt vô cảm, bệnh hoạn và mắc những căn bệnh trở ngại tâm lý (tâm thần, hoang tưởng…) Và khi làm được điều đó cũng là một cách để xoa dịu nỗi ám ảnh thời ấu thơ của cô, làm cho đàn cừu im lặng.

Tham khảo thêm ngay  REVIEW SÁCH: HOA VẪN NỞ MỖI NGÀY

Điều đáng buồn là không phải sự thông minh sắc sảo của cô sẽ giúp ích cho cô phá án, mà trái lại, cô cảnh sát FBI thực tập lại cần nhờ đến bộ óc của bác sĩ tâm thần Hannibal Lecter, một vị giáo sư đã từng giết 9 người ăn thịt họ.

Một con cừu non nớt luôn luôn phải cảnh giác với một con sói già không còn gì để mất. Cuộc trò chuyện giữa họ thực chất là canh bạc đấu trí giữa 2 lực lượng, không hẳn là thiện và ác, không phải là tốt và xấu, mà đơn giản là một trò chơi. Trong cái trò chơi trí tuệ ấy, có một kẻ luôn xem những nạn nhân vô tội chỉ là những quân cờ, tốt thí.

Không cần nói thêm, kẻ đó chính là bác sĩ tâm thần Hannibal Lecter.

Hannibal Lecter xuất hiện trong tác phẩm của Thomas Harris lần đầu tiên trong tác phẩm Rồng Đỏ vào năm 1981. Khi đó gã vốn là một bác sĩ tâm thần chuyên chữa trị căn bệnh điên loạn cho những bệnh nhân của mình, và sau này biến đổi, có sở thích bệnh hoạn là ăn thịt người. Người đầu tiên phát hiện ra Hannibal biến chất là Will Graham, kẻ mà sau này bị Lecter hành hạ thừa sống thiếu chết.

Phải nói thêm, nếu không đánh giá bác sĩ Lecter bằng những hành vi của mình, chỉ xét riêng bộ óc của hắn, thì có thể nói gã cực kỳ thông minh. Bằng chứng đơn giản nhất là khi vụ án lột da người mà Starling đang điều tra, chỉ xem qua những án mạng bị treo cổ, bác sĩ Lecter đã phán đoán rằng gã giết người hàng loạt kia có hẳn một ngôi nhà hai tầng.

Jack Crawfod giải thích về phán đoán này: hai nạn nhân đã bị treo cổ, đúng không? Vết dây rất rõ, trật xương cổ, rõ ràng là đã bị treo. Và như bác sĩ Lecter đã biết từ kinh nghiệm bản thân, treo cổ người khác khi bị chống cự là vô cùng khó khăn. Người ta vẫn thường tự treo cổ vào nắm đấm cửa. Ngồi xuống để tự treo mình lên, chuyện ấy dễ thôi. Nhưng rất khó để treo người khác lên, kể cả khi họ đã bị trói, họ vẫn tìm được cách cho chân xuống dưới nếu chân có thể tìm thấy bất cứ điểm tựa nào. Thang cũng làm cho người ta sợ. Nạn nhân sẽ không trèo lên thang khi bị bịt mắt và chắc chắn họ sẽ không trèo nếu nhìn thấy thòng lọng. Cách để làm chuyện đó là dùng cầu thang…”

Tham khảo thêm ngay  Một Cuốn Sách Buồn… Cười - Vui Vẻ Không Quạu Nha 2

Chỉ một chi tiết nhỏ thôi cũng đủ để khắc họa gã bác sĩ tâm thần. Bill bò mộng từng là bệnh nhân của gã, tương tự như Rồng Đỏ. Tuy nhiên điểm khác biệt ở đây là Lecter không biết địa chỉ của gã bò mộng nhưng vẫn đủ sức đoán biết được gã sống ở đâu và làm thế nào để bắt hắn.

MUA SÁCH TẠI TIKI      MUA SÁCH TẠI SHOPEE MUA SÁCH TẠI FAHASA    

Nhưng gã không lộ thông tin đó ra ngay, mà gã bắt Starling phải suy nghĩ, phải tự tìm ra được, trong khi mạng sống của nạn nhân mới nhất bị mất tích, đang đong đếm từng giờ.

Gã thông minh, không thể phủ nhận. Còn gã có thực sự bị tâm thần, bị điên loạn và đam mê trò chơi đấu trí? Rõ ràng người bình thường sẽ không hành động như hắn, ngồi tù rồi vẫn còn dám chơi trò đu dây với FBI. Thế nhưng, nếu độc giả suy xét kĩ lưỡng hơn, có thể chúng ta sẽ lại có thêm một góc nhìn mới.

Vì sao gã phải làm vậy?

Bị Will Graham phát giác Lecter là gã giết người hàng loạt, nhưng sẽ không chấn động bằng việc gã thực ra Ăn thịt người sau khi giết họ.

Và vì biểu hiện như thế, thay vì ngồi tù hoặc lên ghế điện, gã được đặc cách ở một nơi cẩn mật hơn, một bệnh viện còn nghiêm ngặt hơn cả nhà tù, nhưng ít nhất gã chỉ có một mình, đủ an toàn để tránh né những kẻ mà gã sẽ toi đời nếu đối mặt, và quan trọng hơn, gã có cơ hội để đào thoát, khi thời cơ đến.

Và sau khi Bill Bò Mộng kết thúc, độc giả có thể sẽ đồng ý với quan điểm của người viết, rằng Hannibal không điên một chút nào. Hắn cắn người, cố tỏ ra hung dữ, lâu lâu lộ một chút thông tin cho những người có thành ý, tất cả hành vi của hắn, đều cố ý để người ta nghĩ hắn điên mà thôi.

MUA SÁCH TẠI TIKI      MUA SÁCH TẠI SHOPEE MUA SÁCH TẠI FAHASA    

Vậy tại sao hắn phải giả điên?

Hãy quay trở về quá khứ, thời điểm bác sĩ Lecter vẫn còn có những bệnh nhân điên loạn mà ông phải điều trị hằng ngày.

Một môi trường mà ông có vài tên giết người hàng loạt bệnh hoạn. Kẻ thì sẵn sàng nhét bọ vào nạn nhân, lột da lên để làm thú vui. Kẻ thì ám ảnh bởi quỷ lửa, sẵn sàng thiêu chết bất cứ ai. Và Hannibal phải trò chuyện với những con thú dữ này.

Một môi trường độc hại như vậy, nếu không khiến ta điên lên mới là lạ. Hannibal không hẳn là điên, là ông đã tạo vỏ bọc cho mình như vậy. Bởi chỉ có giả vờ điên, mới tiếp cận được với tâm hồn của những kẻ bị tâm thần ấy, không phải để chữa trị, mà là để chiếm quyền điều khiển.

Điên thì không, nhưng độc ác có thừa. Một Hannibal Lecter như vậy thật sự đáng sợ, nếu thoát ra ngoài xã hội thì hậu quả thật khôn lường.

Và như chúng ta đều biết, để độc giả khỏi đoán già đoán non, cuốn sách thứ 3, series về Hannibal Lecter, nhà văn Thomas Harris đã làm sáng tỏ điều này. Một Hannibal tàn ác mới thực sự trỗi dậy, và sự im lặng của bầy cừu mới chỉ là khởi đầu.

Sách liên quan nên xem

Leave a Comment